Cập nhật 12:21 ngày 23/10/2018
Bí Ẩn Cuộc Sống | Tin Nóng | 28 tháng 03, 2018 | 14:45

TRUYỆN TÂM LINH ” BA KIẾP TRONG MỘT ĐỜI “

Tôi xin kể cho quý bạn nghe câu chuyện luân hồi của đứa con gái lớn tôi. Nó đã trải qua ba kiếp trong một đời. Nghe qua quý bạn sẽ không tin và còn cho đây là chuyện hoang đường không có thật.

Xin thưa với quý bạn rằng câu chuyện tôi kể sau đây hoàn toàn là chân thật.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản

Tôi không vì bịa đặt mà đem danh dự của bản thân và con gái của tôi ra cho quý bạn cười. Hơn nữa, nếu tôi nói xạo thì người mang tội sẽ là tôi. Thử hỏi, kể một câu chuyện hoàn toàn không có lợi, chỉ có hại cho bản thân thì có ai chịu làm chuyện dư thừa này không? Chắc chắn là không!
Câu chuyện này nó quá chân thật, ngay đến bản thân của tôi cũng không dám tin, nhưng sự thật vẫn là sự thật. Tôi đã dấu con gái tôi gần 20 năm. Mới đây vì muốn viết cuốn sách này nên tôi đã kể cho con gái tôi nghe và nó bị chới với không thể chấp nhận đó là sự thật. Khi nghe tôi đem câu chuyện này kể ra ngoài thì nó hoàn toàn phản đối. Nhưng sau khi khuyên giải thiệt hơn thì cuối cùng con tôi đã bằng lòng.
Mục đích của câu chuyện luân hồi này là để cho chúng ta tin: lời Phật dạy là vạn lần chân thật, không phải là chuyện hoang đường. Chẳng qua chúng ta tự lừa dối bản thân không dám nhìn vào sự thật, cũng như chúng ta chỉ thích nghe những lời suông tai nịnh bợ giả dối. Hễ ai nói lời thật thì làm cho chúng ta nổi sân rồi chửi mắng người ta ngay. Trên thế gian này có được bao nhiêu người chấp nhận được lời thật? Vì lời thật nghe chói tai đau lòng, nhưng đây mới là lời vàng bạc. Còn lời giả dối nghe suông tai thích thú nhưng là những lời độc hại ngấm ngầm. Cũng như chúng ta cho giả là chơn, cho chơn là giả nên người đời mới có cái tên gọi là thế gian.
Làm người đã khổ lắm rồi vậy mà suốt ngày chúng ta còn phải sống đau khổ, vui buồn vì những lời lẽ của kẻ khác, như vậy có khác gì mình đã đánh mất bản thân và là kẻ thù lớn nhất của chính mình. Điều này thử hỏi có đáng thương không? Chuyện mình xấu hay tốt lương tâm mình tự hiểu rõ, cần gì đến người khác nói thì mình mới biết. Kẻ có trí tuệ rất sợ lời giả dối còn kẻ ngu si chỉ thích nghe lời giả dối hại người.
Xin lỗi quý bạn tôi hơi dài dòng, giờ tôi xin trở lại câu chuyện. Ở đây, tôi xin kể cho quý bạn nghe rõ từng câu chuyện một để quý bạn dễ hiểu.

CHƯƠNG I: NGƯỜI BỊ CHẾT

Lúc tôi khoảng mười tuổi, mẹ tôi mang thai, bầu thai này nằm ngoài tử cung. Vì vậy, từ khi cấn thai, mẹ tôi hay bị đau bụng. Mẹ tôi đi đủ mọi nơi, đủ bác sĩ khác nhau, ai cũng nói là mẹ tôi không có mang thai. Tất cả bác sĩ đều nói: “Mẹ tôi có cục máu bầm ở ngoài tử cung, cần phải chích thuốc trục ra ngay nếu không sẽ bị hại đến tánh mạng”. Mẹ tôi không chịu, nên cự hết bác sĩ này tới bác sĩ kia, Mẹ tôi nói: “Các ông nói bậy, nó là con của tôi, không phải là cục máu bầm”. Sau đó, mẹ tôi không thèm đi tìm bác sĩ nữa, vì mỗi lần đi là mỗi lần thêm giận.

Từ đó, mẹ tôi ở nhà chờ đợi cho bầu thai phát triển. Rồi ngày qua ngày, mẹ tôi càng đau thêm, máu càng lúc càng ra nhiều, cái bụng càng ngày càng lớn. Mẹ tôi đau khổ tận cùng. Chịu đựng đến hơn bốn tháng, nỗi đau làm mẹ tôi càng lúc càng hao gầy, ăn ngủ không yên, xỉu lên xỉu xuống.

Cuối cùng, mẹ tôi bị bất tỉnh. Ba tôi đưa mẹ tôi vào nhà thương để cấp cứu. Bác sĩ nói phải chích thuốc trục cục máu bầm này ra, nếu không mẹ tôi sẽ bị chết. Cuối cùng, ba tôi bằng lòng. Sau khi bác sĩ chích thuốc dục và làm cho mẹ tôi tỉnh lại. Bác sĩ kêu ba tôi đưa mẹ tôi về nhà nghỉ ngơi và dặn dò ba tôi là: sau vài tiếng đồng hồ, mẹ tôi sẽ trục ra cục máu bầm, rồi đem đi bỏ và lo tẩm bổ lại cho mẹ tôi là mọi chuyện sẽ không sao.

Loading...

Ba tôi sau khi nghe lời dặn dò của bác sĩ thì yên tâm chở mẹ tôi về. Về nhà, mẹ tôi nằm băng và trục ra cục máu bầm. Lúc đó, ba tôi tưởng là cục máu bầm nên sai chị tôi đem bỏ vào thùng rác. Khiến xui, chị tôi không bỏ vào thùng rác lại đem bỏ lên nóc cầu tiêu sau nhà. Lúc đó trong nhà tôi, chỉ có ba mẹ tôi và chị Hai, còn tất cả anh chị em của tôi đều đi học chưa về.

Sau khi ba và chị Hai lo cho mẹ tôi xong, ba tôi yên lòng, tính đi coi công chuyện làm ăn. Đi khoảng nữa đường, trong lòng ba tôi nóng nảy ray rứt khó chịu như có điều chi không ổn, ba tôi suy nghĩ không biết là chuyện gì? Tự nhiên ba tôi sực nhớ lời mẹ tôi nói: “Nó không phải là cục máu bầm mà nó là con của tôi, mấy người đừng giết nó!” Ba tôi hốt hoảng, chạy trở về nhà, vừa chạy ba tôi vừa suy nghĩ: “Nếu bịch máu bầm đó là con của mình thì ba tôi sẽ ân hận”. Điều làm cho ba tôi sợ phát điên lên, là khi nghĩ đến lỡ con chó hoặc con mèo ở trong nhà, tụi nó bươi thùng rác rồi ăn luôn đứa bé đó thì ba tôi sẽ hối hận suốt đời.

Về tới nhà, ba tôi đã réo từ ngoài cửa réo vào. Ba tôi gọi: “Con Hụê đâu? Mày bỏ cái bịch đó ở đâu?” Chị Hai tôi hốt hoảng chạy ra, ba tôi vừa hỏi vừa níu kéo chị tôi. Chị tôi bẩm tánh hiền và khờ, thấy ba tôi hốt hoảng hạch hỏi, chị ú ớ không nhớ là đã bỏ bịch máu đó ở đâu? Ba tôi chạy ra sau nhà, lục mấy thùng rác đều không thấy. Càng tìm, ba tôi càng chết điếng cả người.

Cuối cùng, chị Hai tôi nhớ ra, chị nói chị bỏ lên nóc cầu tiêu. Ba tôi mừng quá chạy lên coi thì may thay vẫn còn. Chỉ có điều là hơi bị khô ngoài mặt vì trời nóng, lại bỏ trên mái tôn. Khi ba tôi đem cục máu này xuống, thì ba tôi biết ngay là bên trong có đứa bé. Ba tôi đem vào, lập bàn thờ ở giữa nhà.

Trong thời gian mẹ tôi xảy ra chuyện, cũng là thời gian tôi bị nóng lạnh, nôn mửa, khó chịu. Tôi xin cô giáo cho tôi về nhà. Cô giáo cho hai người bạn đưa tôi về. Về đến nhà tự nhiên tôi khỏe hẳn như không có chuyện gì xảy ra. Sau khi chia tay và cám ơn hai người bạn, tôi vội chạy vào nhà. Vừa chạy đến cửa, tôi hốt hoảng khi thấy giữa nhà có bàn thờ nhang đèn; ba và chị tôi đang khóc, nhìn quanh không thấy mẹ tôi. Tôi tưởng mẹ tôi đã chết. Tôi chạy xông vào phòng mẹ tôi. Vừa vào tới giường, tôi thấy mẹ tôi nằm im, dưới gầm giường thì có nhiều lửa than, còn trên thì có cả chục cái mền đắp trên người của mẹ tôi. Tôi chạy lại, tay sờ trán, tay dò hơi thở. Thấy mẹ tôi còn sống, tôi mừng tới rơi nước mắt.

Tôi vội chạy ra ngoài để xem tại sao ba và chị tôi khóc, không lẽ mẹ tôi không sống được bao lâu? Nghĩ đến đây tôi lo sợ. Tôi chạy lại hỏi chị tôi: “Tại sao chị lại khóc?” Chị tôi không trả lời. Tôi hỏi ba, ba tôi cũng không trả lời, hai người chỉ khóc, vừa khóc vừa làm công chuyện.

Tôi tìm hiểu và thắc mắc, tại sao ba tôi lại cúng cục thịt bầm kỳ cục này? Phải nói là bọc thịt thì đúng hơn, vì nó hình bầu dục, bề dài khoảng một gang rưỡi tay của người lớn, bề ngang bằng bàn tay xòe ra. Tôi tò mò muốn biết nên chạy lại hỏi chị tôi: “Chị Hai, tại sao ba cúng cục thịt bầm kỳ cục này làm gì vậy? Tại sao ba và chị lại khóc?” Chị tôi giận, quay qua kêu tôi câm miệng, chị tôi nói: “Cái gì mà cục thịt, nó là em của mình đó”. Tôi nghe xong, chới với hết hồn. Tôi tưởng tôi nghe lộn, nên hỏi lại: “Chị nói cái gì? Cái đó là em của mình hả?” Chị tôi nói ừ. Tôi bật khóc vì tôi không thể nào tưởng tượng được bọc máu bầm đó là em của tôi.

Cây nhang bắt đầu tàn rụi. Ba tôi kêu chị Hai và tôi tới, để ba tôi xé bọc máu bầm đó ra, để coi mặt em của tôi. Trong giây phút này, chúng tôi rất hồi hộp và xúc động. Ba tôi run run khi xé bọc máu này ra. Vừa xé ra, cả nhà tôi khóc òa lên. Thì ra là một em bé gái bị chết bầm tím, nó đã có đủ hình hài. Tay chân thon dài, hai tay ôm cái nhau, nối dài từ háng lên tới miệng như một đứa bé đang cầm bình sữa bú. Đứa bé nằm ngửa thẳng, mắt nhắm, nhìn từng nét, ngón tay, ngón chân đều thon dài nhỏ xíu. Trước cảnh tượng đau lòng này, thật suốt đời tôi không quên.

Ba tôi vừa khóc vừa nói: “Ba xin lỗi con, ba không biết bọc máu này là con, xém một chút là ba đã làm chuyện tội lỗi mà chính ba cũng không thể tha thứ cho ba. Bây giờ, ba đặt tên cho con là Đồng Thị Đỏ vì con chết trong lúc còn đỏ hỏn”. Cũng trong thời gian này, tất cả anh chị em của tôi cũng đều đi học về, ai nấy cũng đều thương khóc. Còn mẹ tôi vẫn còn bất tỉnh mê man không hay biết gì. Nếu mẹ tôi thấy cảnh này, chắc mẹ tôi sẽ không sống nổi.

Ba tôi dặn dò tất cả chị em chúng tôi là, không được đem câu chuyện ngày hôm nay nói ra ngoài, vì sợ hàng xóm nói xàm rồi đồn bậy. Ba tôi nói: “Nếu như trong nhà có ai đem chuyện này nói ra ngoài, ba tôi sẽ giết chết không tha”. Chúng tôi xưa nay rất sợ ba tôi, sợ tới mức độ: ba tôi ở đâu, chị em chúng tôi không dám đến gần, nên từ nhỏ chúng tôi đã có khoảng cách với ba tôi. Lời ba tôi dặn hôm nay, dĩ nhiên dù có chết chúng tôi cũng không dám nói ra.

Dặn dò xong, ba tôi lấy ván đóng một cái hòm nhỏ, sơn màu đỏ rồi bỏ em tôi vào. Chờ tới nửa đêm, ba tôi và tất cả gia đình đưa đám em tôi qua một miếng đất hoang ở trước cửa nhà để chôn. Nhà tôi tuy ở cạnh bãi biển, nhưng trước khi xuống biển, phải đi qua một bãi đất hoang có diện tích cũng hơi lớn. Miếng đất này không có chủ đã bỏ hoang nhiều năm.

Ba tôi muốn chôn em tôi gần nhà, nhưng lại sợ người ta biết ngôi mộ đứa bé đó là của gia đình tôi. Vì vậy, gia đình tôi đợi đến nửa đêm, mới len lén đem em tôi đi chôn. Đêm đó là một đêm buồn tĩnh mịch, hoang vu, lạnh buốt. Ba tôi đi đầu, ôm một chiếc hòm nhỏ. Chúng tôi theo sau, anh tôi cầm cuốc. Đưa đám em tôi mà giống như cả nhà tôi đang đi ăn trộm. Ba tôi không cho cầm đèn, chỉ dùng một cái đèn pin soi đường.

Đêm đó ánh trăng tờ mờ, lẫn lộn với tiếng sóng vỗ rì rào của biển, tiếng côn trùng kêu inh ỏi thảm thương, như khóc thương cho một vong hồn bạc mệnh. Em tôi thật là tội nghiệp, tới đưa đám chôn cất cũng không được nghi lễ bình thường. Em tôi chắc sẽ đau lòng và hận khi thấy chúng tôi hành động như vậy. Tôi thật là đau lòng, không hiểu tại sao ba tôi lại sợ hàng xóm biết?

Từ đó, gia đình tôi không còn ai dám tới gần ngôi mộ đó. Mộ em tôi không có nhang, thậm chí cỏ mọc đầy, không người dọn dẹp. Chị em chúng tôi, hầu như mỗi ngày đều chạy xuống bãi biển chơi. Đi ngang qua mộ em tôi mà chúng tôi không dám đến gần, vì sợ đến gần thì người ta sẽ biết, mà nếu để người ta biết thì sẽ bị ba tôi đánh chết.

Rồi thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, không ai biết ngôi mộ đó là của gia đình tôi. Một hôm, có một bà lão dọn tới xóm nhà tôi. Bà ta nghèo nên đã qua khai hoang một khoảng đất trống để trồng khoai lang, khoai mì. Khi làm cỏ, bà ta phát hiện ra một ngôi mộ nhỏ. Bà ta dọn dẹp sạch sẽ, rồi thắp nhang cho em tôi. Bà ta vái kêu nó phù hộ cho bà, đừng cho mấy đứa nhỏ phá khoai lang, khoai mì của bà.

Dọn dẹp xong bà trở về nhà. Đến đêm, bà nằm mơ thấy có một chiếc hòm nhỏ từ xa bay lại, rồi đứng ngay trước mặt của bà. Tiếng nói con nít trong hòm vọng ra: “Con cám ơn bà đã dọn dẹp cho con, bây giờ con mát mẻ và thoải mái lắm”. Sau đó, chiếc hòm xoay đầu lại rồi từ từ bỏ đi mất dạng.

Ngày hôm sau, bà lão đem chuyện này đồn ra khắp xóm, bà ta muốn tìm hiểu ngôi mộ đứa bé đó là của nhà ai? Tiếng đồn càng lúc càng xa. Bà con đổ xô tới coi mộ em tôi. Cũng từ đó, mộ em tôi lúc nào cũng được sạch sẽ. Nói là ngôi mộ, thật ra không giống ngôi mộ vì không có xây gì hết. Chỉ có một đống đất cao lên, mặc cho mưa gió thời gian phủ lấp thật là đáng thương. Sau khi mất con, mẹ tôi mỗi ngày đều cúng cơm cho em tôi, cuộc sống của mẹ tôi lúc nào cũng đầy nước mắt.

CHƯƠNG II:

Bà lão cực khổ đã nhiều tháng, tới lúc khoai mì và khoai lang của bà có củ, thì trong xóm tôi có thằng Du Ca con của cô Hồng xóm trên, nó có tiếng là hay đi phá làng xóm. Biết khoai lang và khoai mì của bà lão có củ nên nó dẫn một đám phá phách trong xóm cùng đi theo để đào khoai của bà. Mỗi khi chúng đến phá thì đều có một con rắn đốm trắng đen rượt chúng nó bỏ chạy. Lâu ngày, chúng đâm ra thù ghét con rắn nên chúng rủ nhau đi giết rắn.Tiếng đồn truyền đi khắp xóm. Bà lão trong lòng nghĩ thầm: chắc là đứa bé trong mộ phù hộ cho bà nhưng bà không dám nói ra cho ai nghe.

Một hôm, đám thằng Du Ca chúng bày mưu mang theo vũ khí để giết con rắn. Chúng cũng làm bộ đến đào khoai để dụ con rắn bò ra ngoài. Cũng như mọi lần, con rắn bò ra rượt chúng. Nhưng kỳ này đám Du Ca nó có đông người và vũ khí trong tay, nên chúng bao vây đánh đập con rắn. Rắn sợ bỏ chạy, chúng nó rượt theo. Khi con rắn chạy đến mộ em của tôi thì biến mất. Lúc đầu, tụi nó nghĩ rằng là chuyện ngẫu nhiên, nhưng lần nào cũng vậy, khi con rắn vừa bị rượt tới mộ thì biến mất. Từ đó, chúng đi đồn khắp xóm và nói rằng: “Đứa bé trong mộ là con rắn”.

Sau đó ba mẹ tôi nghe tới tai, dĩ nhiên là gia đình tôi không ai tin. Lúc đó, ba tôi sợ chị em chúng tôi đi gây chuyện thì hàng xóm sẽ biết ngôi mộ đứa bé đó là của gia đình tôi. Còn tôi sau khi nghe xong những lời đồn đó thì vô cùng tức giận nên tôi liền đi kiếm Du Ca để hỏi cho ra chuyện.

Sau đó tôi gặp nó ở đầu ngõ. Tôi hỏi: “Tại sao mày hay đi phá làng xóm quá vậy? Mộ của người ta đâu có mắc mớ gì tới mày tại sao mày đi đồn cái mộ đó là con rắn?” Lúc đó, thằng Du Ca nó vô cùng ngạc nhiên vì xưa nay tôi chưa bao giờ gây đến hắn. Nó nói: “Tao không có nói bậy mà đó là sự thật. Nếu mày không tin thì đi hỏi mấy đứa trong xóm này đi?”

Lúc đó, tôi quá giận nên hét lớn: “Mày cầm đầu tụi nó, mày nói cái gì mà tụi nó không nói theo, tao không cần biết thật hay là giả mà tao chỉ muốn mày câm cái miệng của mày lại. Nếu không, tao sẽ kêu anh tao đánh mày cho xem.” Lúc đó, thằng Du Ca nó rất tức giận nhưng lại không dám đánh tôi, vì anh tôi cũng là dân phá trong xóm nên nó sợ. Nói xong ,tôi đi về và trong lòng cảm thấy đỡ tức đựơc phần nào.

Lúc đó, tôi tưởng rằng hăm nó như vậy là nó sẽ sợ. Nhưng không ngờ nó không sợ mà vẫn còn kéo một đám bao chung quanh mộ em của tôi để canh con rắn đó bò ra. Rồi đến một ngày, tôi không còn nhịn được nữa nên kêu anh tôi đi đánh hắn, nhưng anh tôi không chịu. Cuối cùng tôi đi kiếm hắn, sau đó tôi và nó đánh lộn tơi bời. Trong lúc vừa đánh nó vừa nói: “Cái mộ đó là cái gì của mày, tại sao mỗi lần tao nói động tới cái mộ đó là mày chửi tao? Bây giờ mày còn đi đánh tao, bộ nó là em của mày sao mà mày hung dữ quá vậy?”

Lúc đó, tôi vừa bị nó đánh đau, phần lại giận ghét ba tôi lâu ngày nên tôi vừa khóc vừa hét, tôi nói: “Đúng! Nó là em của tao, không ai được đụng tới nó, nếu không, tao sẽ không tha cho đâu.” Vừa nghe tôi hét tới đó thì nó hết hồn ngưng lại. Tôi nhìn quanh thấy cả đám đang đứng nhìn tôi và ai nấy cũng đều ngạc nhiên vì họ không ngờ cái mộ em bé đó lại là của gia đình tôi.

Tiếng đồn thật dễ sợ, mới đó mà ba tôi đã sai người kêu tôi về. Trên đường về nhà tôi thật là run sợ, sợ ba tôi sẽ giết tôi chết. Lo sợ một hồi rồi tôi tự nói thầm với mình rằng: “bất quá thì chết có sao đâu mình không có sai!” Thế là tôi đi vào nhà. Lúc đó, ba tôi giận dữ như muốn giết chết tôi. Ba tôi cứ vừa đánh vừa la. Lúc đó, tôi bị đau và giận quá độ nên tôi hét lớn: “Tại sao ba sợ người ta biết mà ba không sợ em bé nó ghét ba và con cũng ghét ba!”

Tiếng hét của tôi làm cho ba tôi thức tỉnh khựng lại và rồi ngồi bệt xuống ghế. Sau đó, ba tôi kêu tôi đi ra ngoài. Lúc đó, mẹ tôi vô cùng mừng rỡ và đem tôi vào nhà trong để xoa dầu. Xưa nay hể mỗi lần ba tôi đánh ai thì mẹ tôi đều không dám đến gần mà chỉ biết đứng một bên để khóc. Nếu như mẹ tôi can hay là lên tiếng thì mẹ tôi cũng sẽ bị ba tôi đánh. Chuyện nhà chưa xong thì hàng xóm ùn ùn kéo đến hỏi thăm đủ chuyện. Cuối cùng, ba mẹ tôi thú thật. Từ đó, đám Du Ca nó không còn dám đến phá mộ của em tôi nữa. Tiếng đồn gia đình tôi có đứa con rắn không bao lâu đã đồn khắp xóm.

Sau khi mọi chuyện được êm xuôi thì tôi đi tìm Du Ca để hỏi rõ từng giai đoạn một. Tánh tôi hay thích tìm hiểu nên khi tôi nghi vấn điều gì thì tôi phải tìm cho ra sự thật. Nó nói rằng những lời nó vừa kể là sự thật. (là những lời mà tôi đã kể cho quý bạn nghe ). Nhưng lúc đó tôi cũng không tin em tôi là rắn.

Rồi có một ngày, tôi và chị sinh đôi của tôi tên là Ánh Tuyết đi xuống biển để bắt ốc chơi. Trên đường về, chúng tôi đi ngang qua mộ. Tôi nói với chị tôi rằng: “Mình ghé qua thăm mộ của em mình nghe.” Vừa đi tôi vừa kể chuyện Du Ca nói về em của tôi cho chị tôi nghe. Tới mộ, hai chị em tôi tìm chung quanh mộ để xem coi có hang rắn nào không? Nếu như có hang rắn thì em tôi đâu phải là rắn mà tại vì con rắn đó nó làm hang ở trên mộ em của tôi.Trong lúc tìm kiếm, tôi cứ tự phân bua với mình như vậy mãi, nhưng tìm hoài mà cũng không thấy có một lỗ hang nào cả. Sau đó chúng tôi bỏ ra về. Vừa đi được vài mươi bước thì tôi thấy cây keo ở trước mặt có nhiều trái chín nên vội reo lên: “Tuyết ơi! Cây keo hôm nay có nhiều trái chín quá!” Thế là hai chị em tôi vội bỏ bao ốc xuống rồi chạy tới dành nhau để hái keo.

Bỗng nhiên, tôi cảm thấy chân trái của tôi có con gì đang bò quanh quấn chân tôi lại. Lúc đó, tôi biết là mình đang bị rắn quấn, nhưng vì quá sợ hãi nên tôi không dám nghĩ đó là sự thật mà nghĩ rằng là chị tôi muốn hù tôi thôi. Chị tôi lúc đó cũng bị giống như tôi nhưng chị thì bị quấn bên chân phải. Lúc đó tôi hoãng sợ quay qua la chị: “Mày đừng chơi tao nghe”! (vì từ nhỏ tôi không chịu gọi chị sinh đôi của tôi bằng chị và chị em của tôi cũng thừơng hay hù qua lại ). Chị tôi lúc đó cũng hoảng sợ và la ngược lại tôi: “Mày đừng chơi tao nghe!”

Thế là hai chị em tôi biết rõ là mình đã bị rắn quấn. Sau đó, hai chị em tôi bấm gan nhìn xuống chân thì thấy có một con rắn dài đốm trắng đen, nó đang quấn chặt hai chân của hai chị em tôi lại với nhau. Lúc đó, chúng tôi qúa sợ hãi nên hét thất thanh không ngừng, khiến cho hàng xóm họ chạy tới hỏi chúng tôi dồn dập chuyện gì vậy, chuyện gì vậy? Lúc đó, chúng tôi vừa khóc vừa hét: “Rắn! Rắn!” Họ nhìn xuống chung quanh rồi nói: “Đâu có con rắn nào đâu”. Khi tôi nhìn xuống thì không thấy rắn mà chỉ thấy mắt cá chân của tôi có đầy bọt xanh nọc độc của rắn. Lúc đó, vì qúa hoảng sợ nên tôi vừa nhảy vừa hét như kẻ mất hồn.

Trong lúc đó, có một chú hàng xóm nghĩ rằng: tôi đã bị rắn cắn nên ông ta xé vội tay áo rồi cột chặt vào đùi của tôi và cõng tôi đi tìm bác sĩ. Ba mẹ tôi sau đó hay tin cũng chạy đến. Khi chú đó cõng tôi đến nơi thì từ ngoài bà con kêu réo um xùm: “Bác sĩ ơi! Cứu người! Có người bị rắn cắn.” Bác sĩ vội chạy ra lấy khăn lau hết chất bọt xanh trên chân của tôi. Sau khi lau xong, bác sĩ tìm hoài mà vẫn không thấy có dấu cắn. Lúc đó, ai nấy cũng đều ngạc nhiên và họ nói rằng là tôi chưa tới số chết. Họ hỏi tôi con rắn đó màu gì? Tôi nói thật, là con rắn đốm trắng đen.

Sau chuyện đó, cả xóm họ đồn em tôi là con rắn đó là sự thật, không còn là chuyện đồn bậy nữa và gia đình của tôi lúc đó bắt đầu mới tin. Thì ra con rắn đó nó quấn chân của hai chị em tôi lại với nhau là để mừng rỡ chớ không có ý hại.

Một hôm, có một bà bác mẹ của bác Tâm bên cạnh nhà, từ Sài Gòn vào thăm con. Bà bác đó ở chơi được mấy ngày thì nghe gia đình kể về chuyện đứa con rắn của gia đình tôi. Bà bác đó qua tìm mẹ tôi để nói chuyện. Sau khi nghe mẹ tôi thuật lại câu chuyện thì bà bác đó trách ba mẹ tôi làm không đúng.

Bà bác đó nói: “Đứa bé là một thai nhi. Khi nó mất thì chỉ cần chôn cất đàng hoàng chớ không được than khóc hay cúng cơm kêu gọi tên nó mỗi ngày. Như vậy làm sao nó được siêu thoát?” Bà nói tiếp: “Không được lập bàn hương cho nó” (vì từ ngày em tôi mất, mẹ tôi lập bàn hương để cúng cơm và kêu tên nó mỗi ngày). Bà bác đó yêu cầu mẹ tôi dẹp bàn hương, không cúng cơm hoặc làm giỗ, không thương khóc và không nên kêu tên nó về nhà ăn cơm. Phải quên nó và chỉ khuyên nó đi đầu thai thôi. Nếu mẹ tôi không làm theo lời bà nói thì em tôi sẽ thành tinh về nhà bắt từng đứa đi (Thật ra bà bác lúc đó chỉ hù mẹ tôi thôi, chớ làm gì có chuyện thành tinh).

Sau khi nghe bà bác đó khuyên thì mẹ tôi sợ dẹp bỏ bàn hương, không cúng cơm và không làm gì hết. Sau đó, mẹ tôi khuyên cả nhà không được thương nhớ mà phải quên. Rồi thời gian trôi qua, chiến tranh kéo đến, năm 1975 gia đình tôi di tản vào Sài Gòn. Từ đó, trong nhà tôi không còn ai nhắc đến em tôi nữa.

CHƯỜNG III: RẮN CHẾT THÀNH NGƯỜI:

Năm năm sau, tôi lấy chồng vượt biên qua Mỹ. Vừa tới Mỹ tháng trước, tháng sau tôi cấn thai. Trước mấy tuần có thai, tôi nằm mơ, mỗi đêm cùng một câu chuyện và câu chuyện này làm tôi sợ hãi, không có giấc ngủ yên, vì mỗi khi tôi nhắm mắt thì giấc mơ đó lại hiện ra. Giấc mơ kỳ lạ, tuy nói là giấc mơ nhưng y như thật.

Một hôm tôi nằm mơ, trong giấc mơ, có một đứa bé gái chạy gọi tôi bằng mẹ, đứa bé này khoảng một tuổi. Trong giấc mơ, tôi biết rõ là tôi chưa có thai thì làm sao có con. Tôi nói với đứa bé đó: “Mày không phải là con của tao, tao chưa có bầu thì làm sao có con”. (Bình thường, tôi thấy con nít tôi thương, nhưng không hiểu sao gặp đứa bé này, tôi có cảm giác sợ nên tôi làm dữ để đuổi nó đi). Tôi càng đuổi, nó càng chạy theo, nó cứ níu áo tôi gọi tôi bằng mẹ, nó cứ nói: “Mẹ ơi đừng bỏ con”.

Tôi sợ quá, hất nó qua một bên rồi cắm đầu cắm cổ bỏ chạy. Chạy về tới nhà tưởng đã được thoát nợ, ai ngờ nó đứng ngay trước mặt. Tôi sợ quá bỏ chạy ra ngoài, tôi chạy tứ tung, nhưng dù tôi chạy đi đâu cũng bị nó chặn ngay trước mặt. Tôi hốt hoảng la um sùm.

Chồng tôi đánh thức tôi dậy, hỏi: “Thấy cái gì mà em la dữ vậy?” Tôi thức dậy, mồ hôi ướt đẫm, tôi nói: “Có một con bé, nó chạy theo em, giống như là đòi nợ, nó cứ gọi em là mẹ, em đuổi nó đi, nó không chịu đi mà còn níu áo gọi em bằng mẹ,nó nói là đừng bỏ nó”. Chồng tôi nói: “Nằm mơ thôi không có thật, đừng lo quá, thôi ngủ đi”. Tôi nói: “Không phải nằm mơ, vì nó như thật”. Chồng tôi lúc đó, nghĩ là tôi nói xàm. Tôi cũng mong là giấc mơ không có thật. Cả đêm tôi không dám ngủ vì sợ lại gặp nó.

Liên tục mấy đêm, tôi đều nằm mơ một cốt chuyện, chỉ khác hoàn cảnh mà thôi. Có một đêm, tôi nằm mơ trong tâm thức của tôi rất giận đứa bé này, nó đã làm cho tôi khổ sở. Tôi giận quá nên hù đòi đánh nó chết nếu nó cứ chạy theo.

Nó không sợ còn níu tay tôi, nó nói: “Mẹ ơi! Đừng bỏ con, bộ mẹ quên con rồi sao? Con là Đồng Thị Đỏ đây!” Lúc đó, tôi không nghĩ ra Đồng Thị Đỏ là ai. Sau đó, tôi nhớ ra thì chính là đứa em bị chết của tôi, rồi tôi nhớ lời bà bác năm xưa nói: “Nó thành tinh, về bắt từng người”. Vả lại, nó đã thành rắn rồi, tại sao bây giờ lại thành người tới gọi tôi bằng mẹ? Tôi hốt hoảng hất nó té xuống, rồi tôi vừa chạy vừa la, tôi nói: “Ma quỷ! Ma quỷ!”

Chồng tôi đánh thức tôi dậy, kỳ này mồ hôi ướt đẫm cả người. Tôi vừa sợ vừa khóc, tôi cứ lẩm bẩm: “Ma quỷ! Ma quỷ!” Chồng tôi hết hồn, không biết chuyện gì mà mỗi ngày càng thêm hốt hoảng, chồng tôi hỏi: “Chuyện gì? Chuyện gì? Tôi nói: “Nó là ma quỷ đến đây đòi nợ”. Chồng tôi hỏi: “Ai? Ai tới đây đòi nợ?” Tôi nói: “Là cái con bé mà mỗi đêm em gặp đó”. Tôi nói tiếp: “Anh còn nhớ hồi em mới quen anh ở Việt Nam, em có kể cho anh nghe về đứa em bị chết của em, nó tên là Đồng Thị Đỏ không?” Ảnh nói nhớ, rồi hỏi: “Có gì không?” Tôi nói: “Bây giờ, đứa bé mà mỗi đêm em thấy, nó nói nó là Đồng Thị Đỏ”. Chồng tôi nói: “Chắc em tưởng tượng thôi, làm gì có chuyện đó”. Tôi nói: “Không có tưởng tượng vì chuyện đã qua lâu rồi, nhớ còn không nhớ được thì làm gì có chuyện tưởng tượng. Mà dù có tưởng tượng thì chỉ mơ có một lần, đâu có lý nào hễ nhắm mắt là gặp nó”:

Sau ngày đó, tôi rất sợ ngủ, nhưng rồi đôi lúc mệt quá cũng phải ngủ. Tinh thần tôi bị khủng hoảng. Anh Chị Hai ở trong nhà cũng nghĩ là tôi tưởng tượng (lúc đó tôi đang làm công, ở đợ cho gia đình anh chị Hai)

Rồi ngày qua ngày, một hôm, tôi không còn nằm mơ thấy nó nữa. Tôi hết hồn sờ bụng của tôi, tôi nói: “Vậy là nó đã vào trong bụng tôi rồi”. Tôi dùng tay đánh bụng tôi. Tôi nói: “Con nhỏ kia, đi ra khỏi bụng tao”. Tôi gọi chồng tôi và nói: “Nó chui vào bụng em rồi”.

Chồng tôi tưởng tôi bị khùng. Tôi nói: “Chở em đi khám bác sĩ đi, em đã có thai rồi”. Chồng tôi không chịu, cho là tôi nói bậy. Tới kỳ tôi không có, chồng tôi chở tôi đi bác sĩ. Bác sĩ nói tôi đã có thai. Tôi nói với bác sĩ là tôi không muốn đứa bé này. Bác sĩ ngạc nhiên, chồng tôi nói không có gì đâu, vợ tôi đang bị khủng hoảng.

Sau đó, tôi nghĩ chắc có lẽ tôi mắc nợ nó kiếp trước, nên kiếp này nó đến đòi nợ, thế là tôi phải chấp nhận. Con tôi nó biết tôi không thích nó, nên nó hành hạ tôi thê thảm, ăn bao nhiêu cũng ói ra. Lúc đó, tinh thần tôi khủng hoảng. Cấn thai bị hành, phần mỗi ngày phải dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn, coi bốn đứa nhỏ, cơm nước tắm rửa; phải làm những món thức ăn cho anh chi Hai đi bán xe lunch(nghĩa là xe bán thức ăn trưa cho các hãng xưởng). Hằng ngày, tôi phải làm nhiều chả giò, chặt ướp thịt gà, xắt thịt bò, gọt và xắt khoai tây.

Sức khỏe tôi bình thường đã không được tốt, giờ còn phải gánh chịu bao nhiêu là cực nhọc, còn chồng tôi không giúp được gì, suốt ngày chỉ biết cờ bạc rượu chè. Thậm chí lấy luôn tiền ở đợ của tôi đi đánh bài hết, đến đỗi không có chiếc xe để chở mẹ con tôi. Trong lúc chịu đủ điều khổ sở, phần nghe tin mẹ tôi mất, tinh thần tôi hoàn toàn sụp đổ.

Con tôi nó giận ghét tôi nên nó đạp không ngừng, hành tôi cho đến ngày sanh. Khi sanh nó ra lại bị sanh khó, tôi đau tới gần 25 tiếng đồng hồ. Bác sĩ sợ tôi không còn sức nên chích thuốc dục. Đến khi sanh nó ra, nó có nhau choàng ba vòng. Bác sĩ nói: “Bây giờ tôi mới hiểu tại sao cô bị đau như vậy. Con so mà gặp đứa bé nhau choàng ba vòng, mà sanh được tự nhiên là may mắn lắm, xém một chút là phải mổ vì sợi nhau xiết chặt cổ của đứa bé”.

Vừa đỡ đẻ, ông ta vừa nó: “Cái con bé này nó lanh quá, mới sanh ra đã mở mắt nhìn tôi, nó nhìn cả mấy cô y tá. Tôi đỡ đẻ nhiều năm, chưa thấy đứa bé nào lanh như vậy”. Ông nói tiếp: “Sao đứa bé này không chịu khóc?” Ông ta đưa lên đánh vào đít nó, sau đó nó mới chịu khóc. Càng nghe ông ta nói, tôi càng thêm sợ. Sau khi tắm rửa đứa bé xong, cô y tá đưa cho tôi. Tôi nhìn nó, nó nhìn lại tôi, tôi sợ nên nhìn qua chỗ khác. Lúc đó tôi nghĩ: đứa bé này không biết nó sẽ đòi nợ tôi bằng cách nào?

Rời nhà thương về nhà được mấy ngày thì sức khỏe tôi đã kiệt, nên tôi bị ngất xỉu. Anh Hai và chồng tôi chở tôi vào nhà thương để cấp cứu. Lúc đó, anh chị Hai và chồng tôi tưởng tôi sẽ bị chết. Sau khi được cấp cứu và dưỡng bệnh, chúng tôi trở về nhà. Tôi xin anh chị Hai nghỉ việc vì tôi phải lo cho con tôi.

Thế là chúng tôi dọn đi chỗ khác. Từ lúc sanh con tôi ra, tôi sợ cho nó bú và thay tã. Tôi năn nỉ chồng tôi ráng lo cho con tôi, đợi đến khi nào tôi hết sợ nó thì sẽ lo sau. Nhưng chồng tôi là một người đàn ông vô trách nhiệm, nên lời cầu khẩn của tôi như gió thoảng qua tai, suốt ngày chỉ biết cờ bạc, rượu chè, đi từ sáng đến tối mới về. Rốt cuộc, tôi phải lo cho con tôi, càng lo cho nó tôi càng sợ, càng bị khủng hoảng.

Mỗi lần nghe tiếng con tôi khóc là tôi sợ run lên. Tâm trạng tôi lúc đó, nửa sợ, nửa bứt rứt lương tâm. Tôi cảm thấy làm mẹ giống như tôi thật là ác quá. Tôi mong vượt qua nỗi ám ảnh để làm tròn trách nhiệm của người mẹ, nhưng tôi làm không nổi.

Có một lần, tôi đang làm thức ăn ở nhà bếp, lúc đó tôi đang cầm con dao để cắt cải. Nghe tiếng con tôi khóc ở trong phòng ngủ, tôi hốt hoảng cầm luôn con dao chạy vào phòng. Thấy nó khóc, tôi vì sợ nên quên trên tay đang cầm con dao. Tôi tính dùng hai tay ẵm nó lên để dỗ nó nín, không ngờ con dao trên tay tôi rớt xuống, dâm vào đùi con tôi. Nó hét thất thanh, cũng may là con dao nhỏ, nên đầu nhọn của mũi dao dâm trúng làm thành một dấu; máu rướm ra.

Tôi hốt hoảng hối hận, ôm con vào lòng rồi hai mẹ con khóc nức nở. Lần đầu tiên, tôi mới ôm con tôi thật lòng và cũng là lần đầu tiên, tôi cảm giác được tình thương mẫu tử. Tôi thức tỉnh hối hận và xin lỗi con tôi. Lúc đó, trong tâm tôi nghĩ, cho dù đứa bé này có đến đây để đòi nợ tôi đi nữa, thì tôi cũng phải thương vì nó là con của tôi.

Từ đó, tôi không còn sợ hãi hay nghi kỵ gì nữa, nhờ con dao vô tình đó đã đánh thức lương tâm tội lỗi của tôi. Rồi thời gian trôi qua, con tôi được khoảng một tuổi thì tôi lại mang thai đứa khác. Từ lúc con gái tôi biết đi, nó phá không tưởng tượng được, nó phá tới mức độ không còn là đứa bé bình thường.

Từ đó, chúng tôi phải bôn ba đủ chỗ vì mướn phòng nhà ai chưa quá ba ngày là bị đuổi, do không ai chịu nổi con của tôi. Trong cuộc đời tôi, chưa thấy đứa bé nào phá như con của tôi. Nó đốt luôn cả nhà, may kỳ đó cứu kịp nếu không là hai đứa con tôi đã bị chết. Tôi hỏi nó nhiều lần: “Tại sao con phá quá vậy?” Nó nói: “Tại vì mẹ ghét con, mẹ không có thương con”. Tôi nói: “Mẹ thương con mà”. Nó nhìn tôi với ánh mắt giận ghét, nó nói: “Mẹ nói xạo, mẹ ghét con!”

Tôi im lặng vì cảm thấy hối hận và xấu hổ. Sau đó, tôi nói với con tôi: “Con không hiểu đâu! Khi nào con lớn lên, mẹ sẽ kể cho con nghe, con sẽ không còn giận mẹ nữa”. Rồi thời gian đến gần sáu tuổi, con tôi không còn phá nữa. chỉ suốt ngày vào phòng đọc sách, nó rất ham học và thông minh hơn đứa trẻ bình thường.

( HẾT )

 

Theo Truyentamlinh


® Bản quyền thuộc về tác giả và nguồn tin được báo mới tổng hợp trích dẫn
Đọc tin tức sự kiện tin tức 24h nhất, nhanh và hay nhất trong ngày tại: Báo mới 24h qua